金陵社集诗(一十六人三十二首) 集鸡笼山

(宋代)安道

仲溱字惟秦,侯官人。
性拙直,寡言笑,与人交接,言辞少拂即掩耳而去。
诗苦求工,不惬意不止。
每出其诗示人,以手按纸,手颤口吟,人或诵其诗,口喃
喃与相应和,其自喜如此。
平湖一片浸崔嵬,城近黄昏鸟雀哀。
春草自深沽酒市,天花空落讲经台。
云埋故垒谁为主,水出青溪更不回。
六代兴亡成旧梦,翠华驰道上苍苔。

《金陵社集诗(一十六人三十二首) 集鸡笼山》拼音标注

jīn líng shè jí shī ( yī shí lìu rén sān shí èr shǒu ) jí jī lóng shān
zhòng zhēn zì wéi qín,
hóu guān rén。
xìng zhuó zhí,
guǎ yán xiào,
yǔ rén jiāo jiē,
yán cí shǎo fú jí yǎn ěr ér qù。
shī kǔ qíu gōng,
bù qiè yì bù zhǐ。
měi chū qí shī shì rén,
yǐ shǒu àn zhǐ,
shǒu zhàn kǒu yín,
rén huò sòng qí shī,
kǒu nán nán yǔ xiāng yìng hé,
qí zì xǐ rú cǐ。
píng hú yī piàn jìn cūi wéi,
chéng jìn huáng hūn niǎo què āi。
chūn cǎo zì shēn gū jǐu shì,
tiān huā kōng luò jiǎng jīng tái。
yún mái gù lěi shúi wèi zhǔ,
shǔi chū qīng xī gèng bù húi。
lìu dài xīng wáng chéng jìu mèng,
cùi huá chí dào shàng cāng tái 。