丁酉1897秋闱步林仲衡游鼓山原韵

(宋代)安道

鼓山闽峤最危巅,几欲登临竟不然。历尽风霜无避地,望施云雨可回天。

关心松柏坚多节,转瞬桑田已变迁。试罢归期原未定,平安两字篆香烟。

《丁酉1897秋闱步林仲衡游鼓山原韵》拼音标注

dīng yǒu 1 8 9 7 < / s p a n > qīu wéi bù lín zhòng héng yóu gǔ shān yuán yùn
gǔ shān mǐn jiào zùi wēi diān,
jī yù dēng lín jìng bù rán。
lì jǐn fēng shuāng wú bì dì,
wàng shī yún yǔ kě húi tiān。
guān xīn sōng bǎi jiān duō jié,
zhuǎn shùn sāng tián yǐ biàn qiān。
shì bà gūi qī yuán wèi dìng,
píng ān liǎng zì zhuàn xiāng yān。