雨霖铃 春感
(宋代)安道
啼声悲切。是羁栖雁,带雨寻歇。园林未识谁主,鹓俦鹤侣,翻轻离别。
曙后星明,怎不见钟动金阙。只剩有、牧唱椎讴,隐隐青山楚云阔。
繁华六代空提说。叹古时、霸气全销灭。铜人高掌何处,仙乐里、一场花月。
粥鼓饧箫,闲过清明,百六时节。那知道、风簸黄沙,又听胡笳咽。
《雨霖铃 春感》拼音标注
yǔ lín líng chūn gǎn
tí shēng bēi qiē。
shì jī qī yàn,
dài yǔ xún xiē。
yuán lín wèi shì shúi zhǔ,
yuān chóu hè lv̌,
fān qīng lí bié。
shù hòu xīng míng,
zěn bù jiàn zhōng dòng jīn què。
zhǐ shèng yǒu 、 mù chàng zhūi ōu,
yǐn yǐn qīng shān chǔ yún kuò。
fán huá lìu dài kōng tí shuō。
tàn gǔ shí 、 bà qì quán xiāo miè。
tóng rén gāo zhǎng hé chù,
xiān lè lǐ 、 yī cháng huā yuè。
zhōu gǔ xíng xiāo,
xián guò qīng míng,
bǎi lìu shí jié。
nà zhī dào 、 fēng bò huáng shā,
yòu tīng hú jiā yān。
- 上一篇:洞仙歌 寄经敷弟
- 下一篇:题凌景南春露轩 其一