费孝子诗

(明代)程本立

蔡河冰坚夜苦寒,将军上马重裘单。谁知一卒独念母,解衣卧冰良足叹。

剖冰求鱼鱼易得,有母不见供谁食。万事无如子母全,一寒敢为形骸惜。

尔虽不自惜,天也宁无知。一朝有王命,命尔求母任所之。

山川邈邈荆湖路,儿行遑遑母何处。澧州城边求得之,母发萧萧已垂素。

初逢不觉泪交颐,却话兵戎始别时。一失乡闾二十载,只今谁在谁孤嫠。

奉母还居蔡河上,人力胡能神所相。王恩不特赐之金,且复其身俾终养。

新妇从夫未识姑,吁天一诚夫与俱。儿能负米妇能爨,返哺不愧禽中乌。

宋朝孝子河中倅,苏公文章传海内。江南流落孝僧诗,鲜于草书称近代。

军中小卒谁所誉,金华作传不我诬。忠臣孝子何代无,呜呼忠臣孝子何代无。

《费孝子诗》拼音标注

fèi xiào zǐ shī
cài hé bīng jiān yè kǔ hán,
jiāng jūn shàng mǎ zhòng qíu dān。
shúi zhī yī zú dú niàn mǔ,
jiě yī wò bīng liáng zú tàn。
pōu bīng qíu yú yú yì dé,
yǒu mǔ bù jiàn gōng shúi shí。
wàn shì wú rú zǐ mǔ quán,
yī hán gǎn wèi xíng hái xī。
ěr sūi bù zì xī,
tiān yě níng wú zhī。
yī zhāo yǒu wáng mìng,
mìng ěr qíu mǔ rèn suǒ zhī。
shān chuān miǎo miǎo jīng hú lù,
ér xíng huáng huáng mǔ hé chù。
lǐ zhōu chéng biān qíu dé zhī,
mǔ fā xiāo xiāo yǐ chúi sù。
chū féng bù jué lèi jiāo yí,
què huà bīng róng shǐ bié shí。
yī shī xiāng lv́ èr shí zài,
zhǐ jīn shúi zài shúi gū lí。
fèng mǔ huán jū cài hé shàng,
rén lì hú néng shén suǒ xiāng。
wáng ēn bù tè sì zhī jīn,
qiě fù qí shēn bǐ zhōng yǎng。
xīn fù cóng fū wèi shì gū,
xū tiān yī chéng fū yǔ jù。
ér néng fù mǐ fù néng cuàn,
fǎn bǔ bù kùi qín zhōng wū。
sòng zhāo xiào zǐ hé zhōng cùi,
sū gōng wén zhāng chuán hǎi nèi。
jiāng nán líu luò xiào sēng shī,
xiān yú cǎo shū chēng jìn dài。
jūn zhōng xiǎo zú shúi suǒ yù,
jīn huá zuò chuán bù wǒ wú。
zhōng chén xiào zǐ hé dài wú,
wū hū zhōng chén xiào zǐ hé dài wú。