发郑州
(明代)程本立
驾辕指嵩洛,发轫涉京须。两厓忽劖削,一径中萦纡。
毡惟命低褰,雨雪恐沾濡。端居岂不乐,顾乃兴叹吁。
仆夫尽徒跣,轨辙多泥涂。仁者念同胞,饥寒切吾躯。
行行敢中止,戒之以徐驱。
《发郑州》拼音标注
fā zhèng zhōu
jià yuán zhǐ sōng luò,
fā rèn shè jīng xū。
liǎng yá hū chán xuē,
yī jìng zhōng yíng yū。
zhān wéi mìng dī qiān,
yǔ xuě kǒng zhān rú。
duān jū qǐ bù lè,
gù nǎi xīng tàn xū。
pū fū jǐn tú xiǎn,
gǔi chè duō ní tú。
rén zhě niàn tóng bāo,
jī hán qiē wú qū。
xíng xíng gǎn zhōng zhǐ,
jiè zhī yǐ xú qū。