题朝阳亭

(宋代)程珌

晖晖朝阳亭,亭前钟阜青。
岩险尚积雪,光彩浮初晴。
亭下清溪水,滑流新泮冰。
双凫知随阳,亦逐流澌行。
亭中贤主人,快此景物清。
开门延客人,掬雪当泉烹。
凌蹙淮水涨,修鳞烂银瓶。
更酌秦淮春,配此玉鼓羹。
了无一物俗,表裹俱蓬瀛。
宇宙有佳致,心清境乃并。
甚爱主人贤,澹然遗世营。
不言饮人和,恂恂发天诚。
清处亦绝奇,亭亭秋露茎。
胸中足丘壑,城头亦林坰
不与风月期,结屋谩茅菁。
却惭最不客,形秽识不灵。
宿怀幽深趣,侵寻尘坌撄。
一官冷于铁,痴坐如冻蝇。
唤来俎豆间,不知梅已英。
清赏可无傅,陋语恐难徵。
春风送鹏程,眷言寻此盟。

《题朝阳亭》拼音标注

tí zhāo yáng tíng
hūi hūi zhāo yáng tíng,
tíng qián zhōng fù qīng。
yán xiǎn shàng jī xuě,
guāng cǎi fú chū qíng。
tíng xià qīng xī shǔi,
huá líu xīn pàn bīng。
shuāng fú zhī súi yáng,
yì zhú líu sī xíng。
tíng zhōng xián zhǔ rén,
kuài cǐ jǐng wù qīng。
kāi mén yán kè rén,
jú xuě dāng quán pēng。
líng cù huái shǔi zhǎng,
xīu lín làn yín píng。
gèng zhuó qín huái chūn,
pèi cǐ yù gǔ gēng。
le wú yī wù sú,
biǎo guǒ jù péng yíng。
yǔ zhòu yǒu jiā zhì,
xīn qīng jìng nǎi bìng。
shén ài zhǔ rén xián,
dàn rán yí shì yíng。
bù yán yǐn rén hé,
xún xún fā tiān chéng。
qīng chù yì jué qí,
tíng tíng qīu lù jīng。
xiōng zhōng zú qīu hè,
chéng tóu yì lín jiōng。
bù yǔ fēng yuè qī,
jié wū mán máo jīng。
què cán zùi bù kè,
xíng hùi shì bù líng。
sù huái yōu shēn qù,
qīn xún chén bèn yīng。
yī guān lěng yú tiě,
chī zuò rú dòng yíng。
huàn lái zǔ dòu jiān,
bù zhī méi yǐ yīng。
qīng shǎng kě wú fù,
lòu yǔ kǒng nán zhēng。
chūn fēng sòng péng chéng,
juàn yán xún cǐ méng 。