古碑塔寺改律为禅乡大夫招凌云智禅师主法席规模就整侯丞用晦为赋揭章和者成轴书来索和
(宋代)程公许
智禅生峨下,稚齿希空门。落发受具戒,持钵巡诸村。
有如摩尼珠,烱然古井浑。又若大明镜,不受尘垢昏。
衰世不见理,窥天于覆盆。誓将昌祖道,特用报佛恩。
得法归燕社,闭口不复论。眷言古丛城,往事空剑痕。
谁规此浮屠,峻极压厚坤。意令五浊海,亲见两足尊。
末法裨贩盛,遗教髣髴存。破律会十方,有诏下九阍。
法席遴厥选,炉香冷复温。竖拂集龙象,催粥吼鲸鲲。
能使幽衢暝,豁开若木暾。空花眩俗眼,孰办牢脚跟。
斯道许津梁,如天柱昆崙。施金方山积,巧匠犹水奔。
请以六度法,为拔六欲根。诸君快说偈,群魔惊褫魂。
何时共峻陟,层霄疑可扪。勿谓蟹井小,可敌鲸海吞。
《古碑塔寺改律为禅乡大夫招凌云智禅师主法席规模就整侯丞用晦为赋揭章和者成轴书来索和》拼音标注
gǔ bēi tǎ sì gǎi lv̀ wèi shàn xiāng dà fū zhāo líng yún zhì shàn shī zhǔ fǎ xí gūi mó jìu zhěng hóu chéng yòng hùi wèi fù jiē zhāng hé zhě chéng zhóu shū lái suǒ hé
zhì shàn shēng é xià,
zhì chǐ xī kōng mén。
luò fā shòu jù jiè,
chí bō xún zhū cūn。
yǒu rú mó ní zhū,
jiǒng rán gǔ jǐng hún。
yòu ruò dà míng jìng,
bù shòu chén gòu hūn。
shuāi shì bù jiàn lǐ,
kūi tiān yú fù pén。
shì jiāng chāng zǔ dào,
tè yòng bào fó ēn。
dé fǎ gūi yàn shè,
bì kǒu bù fù lùn。
juàn yán gǔ cóng chéng,
wǎng shì kōng jiàn hén。
shúi gūi cǐ fú tú,
jùn jí yā hòu kūn。
yì lìng wǔ zhuó hǎi,
qīn jiàn liǎng zú zūn。
mò fǎ bì fàn shèng,
yí jiào fǎng fú cún。
pò lv̀ hùi shí fāng,
yǒu zhào xià jǐu hūn。
fǎ xí lín jué xuǎn,
lú xiāng lěng fù wēn。
shù fú jí lóng xiàng,
cūi zhōu hǒu jīng kūn。
néng shǐ yōu qú míng,
huō kāi ruò mù tūn。
kōng huā xuàn sú yǎn,
shú bàn láo jiǎo gēn。
sī dào xǔ jīn liáng,
rú tiān zhù kūn lún。
shī jīn fāng shān jī,
qiǎo jiàng yóu shǔi bēn。
qǐng yǐ lìu dù fǎ,
wèi bá lìu yù gēn。
zhū jūn kuài shuō jié,
qún mó liáng chǐ hún。
hé shí gòng jùn zhì,
céng xiāo yí kě mén。
wù wèi xiè jǐng xiǎo,
kě dí jīng hǎi tūn。