吊端坑

(清代)程含章

千夫挽水水千尺,百夫篝火火青碧。蛇行猿引争幽宫,日向端溪凿砚石。

端溪石砚美如何,地肺天精山水腋。宝墨融融津液生,银毫湛湛心手适。

坐令歙石与澄泥,奴隶一朝尽减色。自从唐宋元明来,鬼斧神工响未寂。

山腹如悬破釜空,百孔千疮罔护惜。临流我为端山歌,山灵有知定陨泣。

直木先伐古所悲,甘泉先竭事历历。珠池宝井怨谁招,金矿银坑总自贼。

古来几人如孝肃,肯使精华留余力。君今有翼飞天涯,天涯难绝匠人迹。

请君变作青石峰,寿与长江共无极。

《吊端坑》拼音标注

diào duān kēng
qiān fū wǎn shǔi shǔi qiān chǐ,
bǎi fū gōu huǒ huǒ qīng bì。
shé xíng yuán yǐn zhēng yōu gōng,
rì xiàng duān xī záo yàn shí。
duān xī shí yàn měi rú hé,
dì fèi tiān jīng shān shǔi yì。
bǎo mò róng róng jīn yè shēng,
yín háo zhàn zhàn xīn shǒu shì。
zuò lìng xī shí yǔ chéng ní,
nú lì yī zhāo jǐn jiǎn sè。
zì cóng táng sòng yuán míng lái,
gǔi fǔ shén gōng xiǎng wèi jì。
shān fù rú xuán pò fǔ kōng,
bǎi kǒng qiān chuāng wǎng hù xī。
lín líu wǒ wèi duān shān gē,
shān líng yǒu zhī dìng yǔn qì。
zhí mù xiān fá gǔ suǒ bēi,
gān quán xiān jié shì lì lì。
zhū chí bǎo jǐng yuàn shúi zhāo,
jīn kuàng yín kēng zǒng zì zéi。
gǔ lái jī rén rú xiào sù,
kěn shǐ jīng huá líu yú lì。
jūn jīn yǒu yì fēi tiān yá,
tiān yá nán jué jiàng rén jī。
qǐng jūn biàn zuò qīng shí fēng,
shòu yǔ cháng jiāng gòng wú jí。