和家君早寒之什
(宋代)程颢
满地清霜结晓寒,平明飞霰洒柴关。乍凭酒力温肌骨,陡觉风威呼面颜。
闾里相呼泥北户,牛羊收牧下前山。急须趁日藏薪炭,冻后高枝不易攀。
《和家君早寒之什》拼音标注
hé jiā jūn zǎo hán zhī shí
mǎn dì qīng shuāng jié xiǎo hán,
píng míng fēi xiàn sǎ chái guān。
zhà píng jǐu lì wēn jī gǔ,
dǒu jué fēng wēi hū miàn yán。
lv́ lǐ xiāng hū ní běi hù,
níu yáng shōu mù xià qián shān。
jí xū chèn rì cáng xīn tàn,
dòng hòu gāo zhī bù yì pān。