和邵尧夫打乖吟二首 其一

(宋代)程颢

打乖非是要安身,道大方能混世尘。陋巷一生颜氏乐,清风千古伯夷贫。

客求墨妙多携卷,天为诗豪剩借春。尽把笑谈亲俗子,德容犹足慰乡人。

《和邵尧夫打乖吟二首 其一》拼音标注

hé shào yáo fū dǎ guāi yín èr shǒu qí yī
dǎ guāi fēi shì yào ān shēn,
dào dà fāng néng hùn shì chén。
lòu xiàng yī shēng yán shì lè,
qīng fēng qiān gǔ bó yí pín。
kè qíu mò miào duō xié juàn,
tiān wèi shī háo shèng jiè chūn。
jǐn bǎ xiào tán qīn sú zǐ,
dé róng yóu zú wèi xiāng rén。