山行有怀雨农兼寄春卿
(清代)程怀璟
高山生自云,山为云气拥。天风一吹荡,云挟山欲动。
无意入云中,湿烟如海涌。古树郁苍翠,危石露巃嵷。
时闻鸣鹤声,疑蹑仙人踵。仰窥天近远,一气接澒洞。
出云复入云,马首双耳耸。我欲袖云归,妙手莫能捧。
羡子山中人,著书得几种。尽日看云飞,心清绝俗冗。
《山行有怀雨农兼寄春卿》拼音标注
shān xíng yǒu huái yǔ nóng jiān jì chūn qīng
gāo shān shēng zì yún,
shān wèi yún qì yǒng。
tiān fēng yī chūi dàng,
yún xié shān yù dòng。
wú yì rù yún zhōng,
shī yān rú hǎi yǒng。
gǔ shù yù cāng cùi,
wēi shí lù lóng sǒng。
shí wén míng hè shēng,
yí niè xiān rén zhǒng。
yǎng kūi tiān jìn yuǎn,
yī qì jiē hòng dòng。
chū yún fù rù yún,
mǎ shǒu shuāng ěr sǒng。
wǒ yù xìu yún gūi,
miào shǒu mò néng pěng。
xiàn zǐ shān zhōng rén,
zhù shū dé jī zhǒng。
jǐn rì kàn yún fēi,
xīn qīng jué sú rǒng。