卖花吟

(宋代)程节

妆罢幽闺坐,门前叫卖花。
春光用钱买,那得到贫家。

《卖花吟》拼音标注

mài huā yín
zhuāng bà yōu gūi zuò,
mén qián jiào mài huā。
chūn guāng yòng qián mǎi,
nà dé dào pín jiā 。