过红梅阁一首

(宋代)程俱

春风如醇酒,着物物不知。能使死瓦色,化为明艳姿。

寒枯出繁秀,巧与节物期。江梅故幽独,绰约不自持。

居然北枝后,迨此白日迟。春风日浩荡,醉色回冰肌。

清妍有馀态,众芳谢凡卑。凭虚一回睇,俯仰岁月驰。

所恨培雪根,向来岁寒枝。差池弄芳晚,坐令颜色移。

颜色故妩媚,幽香无故时。

《过红梅阁一首》拼音标注

guò hóng méi gé yī shǒu
chūn fēng rú chún jǐu,
zháo wù wù bù zhī。
néng shǐ sǐ wǎ sè,
huà wèi míng yàn zī。
hán kū chū fán xìu,
qiǎo yǔ jié wù qī。
jiāng méi gù yōu dú,
chuò yuē bù zì chí。
jū rán běi zhī hòu,
dài cǐ bái rì chí。
chūn fēng rì hào dàng,
zùi sè húi bīng jī。
qīng yán yǒu yú tài,
zhòng fāng xiè fán bēi。
píng xū yī húi dì,
fǔ yǎng sùi yuè chí。
suǒ hèn péi xuě gēn,
xiàng lái sùi hán zhī。
chà chí nòng fāng wǎn,
zuò lìng yán sè yí。
yán sè gù wǔ mèi,
yōu xiāng wú gù shí。