避寇还舍一首
(宋代)程俱
乱定还三径,阴阴夏木初。惊弦无固志,巢幕且安居。
宴坐心如地,幽寻步当丘。经丘仍窈窕,绕屋正扶疏。
抟黍空怀友,提壶或起予。老来无住着,聊复爱吾庐。
《避寇还舍一首》拼音标注
bì kòu huán shè yī shǒu
luàn dìng huán sān jìng,
yīn yīn xià mù chū。
liáng xián wú gù zhì,
cháo mù qiě ān jū。
yàn zuò xīn rú dì,
yōu xún bù dāng qīu。
jīng qīu réng yǎo tiǎo,
rào wū zhèng fú shū。
tuán shǔ kōng huái yǒu,
tí hú huò qǐ yú。
lǎo lái wú zhù zháo,
liáo fù ài wú lú。