辨师鼓琴

(宋代)程俱

上人芒屦麻为衣,常脩如幻三摩提。但依三业作供养,坐见八德金沙池。

是中宝网间行树,微妙音出难思惟。师从定观起奋迅,写之三尺桐与丝。

枯桐■然若空谷,人倚绳床支槁木。枯桐枯木静相向,中有世间无尽曲。

曲中有曲非宫商,及门但觉声琅琅。罢琴一笑各挥手,庭树微风清夜凉。

《辨师鼓琴》拼音标注

biàn shī gǔ qín
shàng rén máng jù má wèi yī,
cháng xīu rú huàn sān mó tí。
dàn yī sān yè zuò gōng yǎng,
zuò jiàn bā dé jīn shā chí。
shì zhōng bǎo wǎng jiān xíng shù,
wēi miào yīn chū nán sī wéi。
shī cóng dìng guān qǐ fèn xùn,
xiě zhī sān chǐ tóng yǔ sī。
kū tóng ■ rán ruò kōng gǔ,
rén yǐ shéng chuáng zhī gǎo mù。
kū tóng kū mù jìng xiāng xiàng,
zhōng yǒu shì jiān wú jǐn qū。
qū zhōng yǒu qū fēi gōng shāng,
jí mén dàn jué shēng láng láng。
bà qín yī xiào gè hūi shǒu,
tíng shù wēi fēng qīng yè liáng。