秀州沈圭漆烟最善持叶翰林诗来求余诗为作一首
(宋代)程俱
白头柱史寥阳居,浮提龙检封金壶。千金宝液出方外,洒作三元云篆书。
至今道德五千字,一一破闇如明珠。安知此老天地祖,聊遣二化为诙娱。
华亭老工入吴市,戏以淳漆滋松腴。壁中科斗何足道,勒崇正欲遵河图。
故令墨客从毛颖,玉堂伴直邻清都。如椽之笔吐光燄,赓歌纪瑞无时无。
却分圭璧到蓬户,寂漠著书怜腐儒。
《秀州沈圭漆烟最善持叶翰林诗来求余诗为作一首》拼音标注
xìu zhōu shěn gūi qī yān zùi shàn chí yè hàn lín shī lái qíu yú shī wèi zuò yī shǒu
bái tóu zhù shǐ liáo yáng jū,
fú tí lóng jiǎn fēng jīn hú。
qiān jīn bǎo yè chū fāng wài,
sǎ zuò sān yuán yún zhuàn shū。
zhì jīn dào dé wǔ qiān zì,
yī yī pò àn rú míng zhū。
ān zhī cǐ lǎo tiān dì zǔ,
liáo qiǎn èr huà wèi hūi yú。
huá tíng lǎo gōng rù wú shì,
xì yǐ chún qī zī sōng yú。
bì zhōng kē dǒu hé zú dào,
lè chóng zhèng yù zūn hé tú。
gù lìng mò kè cóng máo yǐng,
yù táng bàn zhí lín qīng dū。
rú chuán zhī bǐ tǔ guāng yàn,
gēng gē jì rùi wú shí wú。
què fēn gūi bì dào péng hù,
jì mò zhù shū lián fǔ rú。