园居荒芜春至草生日寻野蔬以供匕箸今日枯蘖间得蒸菌四五亦取食之自笑穷甚戏作此诗一首

(宋代)程俱

平生嗫嚅口,出语无媚悦。定非肉食姿,赋分在藜蕨。

侨居得空园,穷陋亦清绝。分阴岂不惜,饱睡送日月。

芜菁不须种,众草今已茁。朝来一雨过,青细皆可掇。

东篱阴更生,杞狗仅堪捋。乃知天随生,岂羡五鼎列。

堂萱不吾负,芽甲破春雪。縻身荐瓢箪,解我忧思结。

荠花虽未繁,着地烂于缬。惊雷发蒸菌,自可当夏鳖。

马兰亦芳脆,人苋固凡劣。晴朝当炙背,俯偻事挑抉。

家人各盈襜,汲井手自挈。满炊太仓陈,侑以冬菹冽。

盘中长阑干,置馈每虚撤。恨无箨龙苞,此味那得阙。

长谣青青槐,馋液想庭樾。妻孥覆相诮,男子志勋烈。

君非老浮图,菜本可长齧。况兹闲草木,岂为刀匕设。

乃翁笑摩腹,万事付一吷。此中阴真趣,勿为儿辈说。

《园居荒芜春至草生日寻野蔬以供匕箸今日枯蘖间得蒸菌四五亦取食之自笑穷甚戏作此诗一首》拼音标注

yuán jū huāng wú chūn zhì cǎo shēng rì xún yě shū yǐ gōng bǐ zhù jīn rì kū niè jiān dé zhēng jūn sì wǔ yì qǔ shí zhī zì xiào qióng shén xì zuò cǐ shī yī shǒu
píng shēng niè rú kǒu,
chū yǔ wú mèi yuè。
dìng fēi ròu shí zī,
fù fēn zài lí jué。
qiáo jū dé kōng yuán,
qióng lòu yì qīng jué。
fēn yīn qǐ bù xī,
bǎo shùi sòng rì yuè。
wú jīng bù xū zhǒng,
zhòng cǎo jīn yǐ zhuó。
zhāo lái yī yǔ guò,
qīng xì jiē kě duó。
dōng lí yīn gèng shēng,
qǐ gǒu jǐn kān lè。
nǎi zhī tiān súi shēng,
qǐ xiàn wǔ dǐng liè。
táng xuān bù wú fù,
yá jiǎ pò chūn xuě。
mí shēn jiàn piáo dān,
jiě wǒ yōu sī jié。
qí huā sūi wèi fán,
zháo dì làn yú xié。
liáng léi fā zhēng jūn,
zì kě dāng xià biē。
mǎ lán yì fāng cùi,
rén xiàn gù fán liè。
qíng zhāo dāng zhì bèi,
fǔ lv̌ shì tiāo jué。
jiā rén gè yíng chān,
jí jǐng shǒu zì qiè。
mǎn chūi tài cāng chén,
yòu yǐ dōng jū liè。
pán zhōng cháng lán gān,
zhì kùi měi xū chè。
hèn wú tuò lóng bāo,
cǐ wèi nà dé què。
cháng yáo qīng qīng huái,
chán yè xiǎng tíng yuè。
qī nú fù xiāng qiào,
nán zǐ zhì xūn liè。
jūn fēi lǎo fú tú,
cài běn kě cháng niè。
kuàng zī xián cǎo mù,
qǐ wèi dāo bǐ shè。
nǎi wēng xiào mó fù,
wàn shì fù yī xuè。
cǐ zhōng yīn zhēn qù,
wù wèi ér bèi shuō。