和林德祖惠山诗一首

(宋代)程俱

好山如幽士,胜绝不可攀。往者天姥梦,长谣愁谪仙。

兹山出平野,秀特无株连。招提倚云锦,森然见林峦。

幽寻无十里,正处闲忙间。入门心目静,世累若可捐。

灵泉出土脉,汩汩无流难。茶神瀹浮乳,方士沉馀丹。

我生猿鹤姿,颇有山水缘。何时共清赏,杖屦穷崖巅。

《和林德祖惠山诗一首》拼音标注

hé lín dé zǔ hùi shān shī yī shǒu
hǎo shān rú yōu shì,
shèng jué bù kě pān。
wǎng zhě tiān mǔ mèng,
cháng yáo chóu zhé xiān。
zī shān chū píng yě,
xìu tè wú zhū lián。
zhāo tí yǐ yún jǐn,
sēn rán jiàn lín luán。
yōu xún wú shí lǐ,
zhèng chù xián máng jiān。
rù mén xīn mù jìng,
shì lèi ruò kě juān。
líng quán chū tǔ mài,
gǔ gǔ wú líu nán。
chá shén yuè fú rǔ,
fāng shì chén yú dān。
wǒ shēng yuán hè zī,
pǒ yǒu shān shǔi yuán。
hé shí gòng qīng shǎng,
zhàng jù qióng yá diān。