到官两旬四走山野作诗以自劳云
(宋代)程俱
上山偃伸如望天,下山伛仆如深泉。胡为持此不赀宝,来试万丈悬崖巅。
前人见踵后见顶,反足鸟道相攀牵。欻然置我章贡上,水激石罅奔雷填。
荒塍曲涧无远近,渺渺不见墟中烟。土冈凿路狭如隧,苏壁藤薜蛟蛇缠。
寒风飕飗失白日,上有万木苍阴玄。航溪之深揭其浅,碎石齧足声号川。
茗山发我一长喟,彼有吴市人中仙。飞琼练玉存故处,祗有井灶无霜铅。
我今正坐五斗米,悔不辟粒从期佺。向来吴松厌羁旅,三岁半逐鸱夷船。
故教筦库着疏懒,坐守兀兀聊穷年。安知求逸得奔走,岂异避挺蒙戈鋋。
咄嗟万事无必计,努力唯有归园田。
《到官两旬四走山野作诗以自劳云》拼音标注
dào guān liǎng xún sì zǒu shān yě zuò shī yǐ zì láo yún
shàng shān yǎn shēn rú wàng tiān,
xià shān yǔ pū rú shēn quán。
hú wèi chí cǐ bù zī bǎo,
lái shì wàn zhàng xuán yá diān。
qián rén jiàn zhǒng hòu jiàn dǐng,
fǎn zú niǎo dào xiāng pān qiān。
xū rán zhì wǒ zhāng gòng shàng,
shǔi jī shí xià bēn léi tián。
huāng chéng qū jiàn wú yuǎn jìn,
miǎo miǎo bù jiàn xū zhōng yān。
tǔ gāng záo lù xiá rú sùi,
sū bì téng bì jiāo shé chán。
hán fēng sōu líu shī bái rì,
shàng yǒu wàn mù cāng yīn xuán。
háng xī zhī shēn jiē qí qiǎn,
sùi shí niè zú shēng hào chuān。
míng shān fā wǒ yī cháng kùi,
bǐ yǒu wú shì rén zhōng xiān。
fēi qióng liàn yù cún gù chù,
zhī yǒu jǐng zào wú shuāng qiān。
wǒ jīn zhèng zuò wǔ dǒu mǐ,
hǔi bù pì lì cóng qī quán。
xiàng lái wú sōng yàn jī lv̌,
sān sùi bàn zhú zhī yí chuán。
gù jiào guǎn kù zháo shū lǎn,
zuò shǒu wù wù liáo qióng nián。
ān zhī qíu yì dé bēn zǒu,
qǐ yì bì tǐng méng gē chán。
duō jiē wàn shì wú bì jì,
nǔ lì wéi yǒu gūi yuán tián。