余常爱杜牧之晚花红艳静高树绿阴初之句还山居适当此时讽味不已有概于余心者用为韵作十绝 其三
(宋代)程俱
老鬓不重绿,衰颜时借红。药窥文武候,酒杂圣贤中。
《余常爱杜牧之晚花红艳静高树绿阴初之句还山居适当此时讽味不已有概于余心者用为韵作十绝 其三》拼音标注
yú cháng ài dù mù zhī wǎn huā hóng yàn jìng gāo shù lv̀ yīn chū zhī jù huán shān jū shì dāng cǐ shí fēng wèi bù yǐ yǒu gài yú yú xīn zhě yòng wèi yùn zuò shí jué qí sān
lǎo bìn bù zhòng lv̀,
shuāi yán shí jiè hóng。
yào kūi wén wǔ hòu,
jǐu zá shèng xián zhōng。