余常爱杜牧之晚花红艳静高树绿阴初之句还山居适当此时讽味不已有概于余心者用为韵作十绝 其五

(宋代)程俱

清池浸苍崖,草树临绿静。应名洗玉渊,亦号岩花镜。

《余常爱杜牧之晚花红艳静高树绿阴初之句还山居适当此时讽味不已有概于余心者用为韵作十绝 其五》拼音标注

yú cháng ài dù mù zhī wǎn huā hóng yàn jìng gāo shù lv̀ yīn chū zhī jù huán shān jū shì dāng cǐ shí fēng wèi bù yǐ yǒu gài yú yú xīn zhě yòng wèi yùn zuò shí jué qí wǔ
qīng chí jìn cāng yá,
cǎo shù lín lv̀ jìng。
yìng míng xǐ yù yuān,
yì hào yán huā jìng。