双鹤图为汪东曙题
(明代)程敏政
长风划然起林末,远近岚光翠如泼。虬髯倒捲怒涛翻,谷应川鸣海天阔。
双双忽见青田君,振翮一声高彻云。溯风拟先鸿鹄举,争食宁甘鸡鹜群。
手抚玄裳莫飞去,入眼分明有奇趣。丹青定自薛公传,题品惭非少陵句。
《双鹤图为汪东曙题》拼音标注
shuāng hè tú wèi wāng dōng shù tí
cháng fēng huá rán qǐ lín mò,
yuǎn jìn lán guāng cùi rú pō。
qíu rán dǎo juǎn nù tāo fān,
gǔ yìng chuān míng hǎi tiān kuò。
shuāng shuāng hū jiàn qīng tián jūn,
zhèn hé yī shēng gāo chè yún。
sù fēng nǐ xiān hóng hú jǔ,
zhēng shí níng gān jī mù qún。
shǒu fǔ xuán cháng mò fēi qù,
rù yǎn fēn míng yǒu qí qù。
dān qīng dìng zì xuē gōng chuán,
tí pǐn cán fēi shǎo líng jù。