沈启南画障为张通守题

(明代)程敏政

石田老人非画师,胸中丘壑天所私。挥毫便觉真趣发,意到岂借丹青施。

通守张君画成癖,半幅生绡比全璧。望中谓作云门山,游人拟办登山屐。

峰回路转溪流长,谁向石林开草堂。风檐举手欲相问,扁舟载客来何方。

老人画出今人上,乡评未数黄公望。一石俄成斧劈痕,不类群羊更奇壮。

石田隐处轻辋川,秀句却似王维传。吴歌一日变楚语,幽芳懒斗春花妍。

我从胥门八回过,古寺长邀听经坐。老人不惜与画山,击节诗成几人和。

尚方有诏徵遗才,白发苍颜能一来。还君此图意无限,停云正绕姑苏台。

《沈启南画障为张通守题》拼音标注

shěn qǐ nán huà zhàng wèi zhāng tōng shǒu tí
shí tián lǎo rén fēi huà shī,
xiōng zhōng qīu hè tiān suǒ sī。
hūi háo biàn jué zhēn qù fā,
yì dào qǐ jiè dān qīng shī。
tōng shǒu zhāng jūn huà chéng pǐ,
bàn fú shēng xiāo bǐ quán bì。
wàng zhōng wèi zuò yún mén shān,
yóu rén nǐ bàn dēng shān jī。
fēng húi lù zhuǎn xī líu cháng,
shúi xiàng shí lín kāi cǎo táng。
fēng yán jǔ shǒu yù xiāng wèn,
biǎn zhōu zài kè lái hé fāng。
lǎo rén huà chū jīn rén shàng,
xiāng píng wèi shù huáng gōng wàng。
yī shí é chéng fǔ pī hén,
bù lèi qún yáng gèng qí zhuàng。
shí tián yǐn chù qīng wǎng chuān,
xìu jù què sì wáng wéi chuán。
wú gē yī rì biàn chǔ yǔ,
yōu fāng lǎn dǒu chūn huā yán。
wǒ cóng xū mén bā húi guò,
gǔ sì cháng yāo tīng jīng zuò。
lǎo rén bù xī yǔ huà shān,
jí jié shī chéng jī rén hé。
shàng fāng yǒu zhào zhēng yí cái,
bái fā cāng yán néng yī lái。
huán jūn cǐ tú yì wú xiàn,
tíng yún zhèng rào gū sū tái。