琴鹤东人为广人何式之赋

(明代)程敏政

小揽山中盛丘壑,朅有幽人恣行乐。坐间时弄七弦琴,到处还随九皋鹤。

春波澹荡风日清,耳畔忽闻环佩声。古人虽往古音在,坐使一川鱼鸟惊。

石径盘回绝尘侣,砂顶昂藏缟衣举。幽人鼓掌一和之,万里閒云自容与。

君不见蜀川太守报政成,一鹤一琴随马行。又不见义山诗人杀风景,煮鹤烧琴对佳境。

幽人不求禄二千,幽人不赋西昆篇。祇与双清作东道,见者一任称何仙。

燕歌赵舞人争爱,毕竟谁宾复谁介。何如琴鹤共平生,清誉长传岭南界。

《琴鹤东人为广人何式之赋》拼音标注

qín hè dōng rén wèi guǎng rén hé shì zhī fù
xiǎo lǎn shān zhōng shèng qīu hè,
qiè yǒu yōu rén zì xíng lè。
zuò jiān shí nòng qī xián qín,
dào chù huán súi jǐu gāo hè。
chūn bō dàn dàng fēng rì qīng,
ěr pàn hū wén huán pèi shēng。
gǔ rén sūi wǎng gǔ yīn zài,
zuò shǐ yī chuān yú niǎo liáng。
shí jìng pán húi jué chén lv̌,
shā dǐng áng cáng gǎo yī jǔ。
yōu rén gǔ zhǎng yī hé zhī,
wàn lǐ xián yún zì róng yǔ。
jūn bù jiàn shǔ chuān tài shǒu bào zhèng chéng,
yī hè yī qín súi mǎ xíng。
yòu bù jiàn yì shān shī rén shā fēng jǐng,
zhǔ hè shāo qín dùi jiā jìng。
yōu rén bù qíu lù èr qiān,
yōu rén bù fù xī kūn piān。
qí yǔ shuāng qīng zuò dōng dào,
jiàn zhě yī rèn chēng hé xiān。
yàn gē zhào wǔ rén zhēng ài,
bì jìng shúi bīn fù shúi jiè。
hé rú qín hè gòng píng shēng,
qīng yù cháng chuán líng nán jiè。