峄山歌

(明代)程敏政

行人朝行峄山下,山色凌寒翠堪把。秀峰斗绝倚穹霄,复岭蜿蜒走平野。

路傍岩石亦崄巇,上似熊罴下牛马。征夫为我一一言,数十残碑尚堪打。

不知何代帝王石,驰道犹存古砖瓦。灵湫一眼透山巅,时有风雷起长夏。

土老能占絮帽云,刻日甘霖应时洒。于中胜境难具论,洞府多藏石尊斝。

入眼方知造化工,披图始觉丹青假。蹇予素乏尘中缘,最是平生爱山者。

驱驰未暇一登临,浩荡襟怀向谁泻。思将短曲慰山灵,安得长才继骚雅。

《峄山歌》拼音标注

yì shān gē
xíng rén zhāo xíng yì shān xià,
shān sè líng hán cùi kān bǎ。
xìu fēng dǒu jué yǐ qióng xiāo,
fù líng wān yán zǒu píng yě。
lù bàng yán shí yì xiǎn xī,
shàng sì xióng pí xià níu mǎ。
zhēng fū wèi wǒ yī yī yán,
shù shí cán bēi shàng kān dǎ。
bù zhī hé dài dì wáng shí,
chí dào yóu cún gǔ zhuān wǎ。
líng jiǎo yī yǎn tòu shān diān,
shí yǒu fēng léi qǐ cháng xià。
tǔ lǎo néng zhān xù mào yún,
kè rì gān lín yìng shí sǎ。
yú zhōng shèng jìng nán jù lùn,
dòng fǔ duō cáng shí zūn jiǎ。
rù yǎn fāng zhī zào huà gōng,
pī tú shǐ jué dān qīng jiǎ。
jiǎn yú sù fá chén zhōng yuán,
zùi shì píng shēng ài shān zhě。
qū chí wèi xiá yī dēng lín,
hào dàng jīn huái xiàng shúi xiè。
sī jiāng duǎn qū wèi shān líng,
ān dé cháng cái jì sāo yǎ。