尼山高一首寿阙里孔公伯处士

(明代)程敏政

尼山高,高嶙峋,千年孕此大圣人。圣人一去圣泽新,云礽玉树何振振。

公伯先生号贤者,韦布不沾京洛尘。生时分值祖庭桧,荏苒于今六十春,苍髯势欲凌秋旻。

朔风吹地才一日,先生笑坐开芳辰。戏綵儿孙行绕身,携壶陆续来亲宾。

崧高一纸驰献寿,知有内翰联佳姻。新诗在眼酒入唇,先生陶然岸乌巾。

家山乔木色不改,百岁愿作无怀民。

《尼山高一首寿阙里孔公伯处士》拼音标注

ní shān gāo yī shǒu shòu què lǐ kǒng gōng bó chù shì
ní shān gāo,
gāo lín xún,
qiān nián yùn cǐ dà shèng rén。
shèng rén yī qù shèng zé xīn,
yún réng yù shù hé zhèn zhèn。
gōng bó xiān shēng hào xián zhě,
wéi bù bù zhān jīng luò chén。
shēng shí fēn zhí zǔ tíng kuài,
rěn rǎn yú jīn lìu shí chūn,
cāng rán shì yù líng qīu mín。
shuò fēng chūi dì cái yī rì,
xiān shēng xiào zuò kāi fāng chén。
xì cǎi ér sūn xíng rào shēn,
xié hú lù xù lái qīn bīn。
sōng gāo yī zhǐ chí xiàn shòu,
zhī yǒu nèi hàn lián jiā yīn。
xīn shī zài yǎn jǐu rù chún,
xiān shēng táo rán àn wū jīn。
jiā shān qiáo mù sè bù gǎi,
bǎi sùi yuàn zuò wú huái mín。