芍药花分赋拈得七言长律
(清代)戴梓
春去惊看芍药花,痴情浑入美人家。华清薄醉风前亸,浣苧多颦月里斜。
艳质岂无疏雨妒,娇香合有上卿加。缘谁破泣朝承露,意我多愁夜吐葩。
粉黛横陈期梦接,胭脂遥引隔阑奢。翻阶翠落娟娟影,照槛光流片片霞。
书带易窥金作埒,蒹葭难倚玉为沙。若教持赠魂应断,无那香肌隐绛纱。
《芍药花分赋拈得七言长律》拼音标注
sháo yào huā fēn fù nián dé qī yán cháng lv̀
chūn qù liáng kàn sháo yào huā,
chī qíng hún rù měi rén jiā。
huá qīng bó zùi fēng qián duǒ,
wǎn zhù duō pín yuè lǐ xié。
yàn zhí qǐ wú shū yǔ dù,
jiāo xiāng hé yǒu shàng qīng jiā。
yuán shúi pò qì zhāo chéng lù,
yì wǒ duō chóu yè tǔ pā。
fěn dài héng chén qī mèng jiē,
yān zhī yáo yǐn gé lán shē。
fān jiē cùi luò juān juān yǐng,
zhào jiàn guāng líu piàn piàn xiá。
shū dài yì kūi jīn zuò lèi,
jiān jiā nán yǐ yù wèi shā。
ruò jiào chí zèng hún yìng duàn,
wú nà xiāng jī yǐn jiàng shā。