秋虫叹

(宋代)戴表元

夏虫声渐微,秋虫声渐繁。
微物何所知,时至不得间。
嗟我镜中发,亦复就凋残。
凄然杂忧患,霜风埽茅菅。
反不如彼虫,自得草莽间。
所以达生士,逃名在空山。
客居虽云乐,不如早知还。

《秋虫叹》拼音标注

qīu chóng tàn
xià chóng shēng jiàn wēi,
qīu chóng shēng jiàn fán。
wēi wù hé suǒ zhī,
shí zhì bù dé jiān。
jiē wǒ jìng zhōng fā,
yì fù jìu diāo cán。
qī rán zá yōu huàn,
shuāng fēng sào máo jiān。
fǎn bù rú bǐ chóng,
zì dé cǎo mǎng jiān。
suǒ yǐ dá shēng shì,
táo míng zài kōng shān。
kè jū sūi yún lè,
bù rú zǎo zhī huán 。