山苕行
(宋代)戴表元
苕花如云色如雪,万垅千溪看不绝。
风吹日炙自鲜明,弃在空云谁爱悦。
遭逢偶入山入手,缚作蓬菘扫尘帚。
髯疏发落已萧然,时对西风一回首。
人间贵贱不须入,此物古来从至尊。
犹胜长抛霜露裹,秋虫野燐愁枯根。
风吹日炙自鲜明,弃在空云谁爱悦。
遭逢偶入山入手,缚作蓬菘扫尘帚。
髯疏发落已萧然,时对西风一回首。
人间贵贱不须入,此物古来从至尊。
犹胜长抛霜露裹,秋虫野燐愁枯根。
《山苕行》拼音标注
shān tiáo xíng
tiáo huā rú yún sè rú xuě,
wàn lǒng qiān xī kàn bù jué。
fēng chūi rì zhì zì xiān míng,
qì zài kōng yún shúi ài yuè。
zāo féng ǒu rù shān rù shǒu,
fú zuò péng sōng sǎo chén zhǒu。
rán shū fā luò yǐ xiāo rán,
shí dùi xī fēng yī húi shǒu。
rén jiān gùi jiàn bù xū rù,
cǐ wù gǔ lái cóng zhì zūn。
yóu shèng cháng pāo shuāng lù guǒ,
qīu chóng yě lín chóu kū gēn 。