芙蓉辞

(宋代)安道

碧空零下露漙漙,深院风回帘幕寒。初日弄光曲池上,琉璃甃莹雕阑干。

妖姬睡起净妆洗,顾影盈盈媚秋水。可怜倾国默含情,下蔡阳城迷惑死。

一笑嫣然忽向人,胭脂肌肉绿罗裙。相逢不忍遽相舍,只恐飞归化綵云。

《芙蓉辞》拼音标注

fú róng cí
bì kōng líng xià lù tuán tuán,
shēn yuàn fēng húi lián mù hán。
chū rì nòng guāng qū chí shàng,
líu lí zhòu yíng diāo lán gān。
yāo jī shùi qǐ jìng zhuāng xǐ,
gù yǐng yíng yíng mèi qīu shǔi。
kě lián qīng guó mò hán qíng,
xià cài yáng chéng mí huò sǐ。
yī xiào yān rán hū xiàng rén,
yān zhī jī ròu lv̀ luō qún。
xiāng féng bù rěn jù xiāng shè,
zhǐ kǒng fēi gūi huà cǎi yún。