田园吟

(宋代)戴复古

自古田园活计长,醉敲牛角取宫商。
催耕啼后新秧绿,锻磨鸣时花麦黄。
桐树着花茶户富,梅林无实秫田荒。
狂夫本是农家子,抛却一犁游四方。

《田园吟》拼音标注

tián yuán yín
zì gǔ tián yuán huó jì cháng,
zùi qiāo níu jiǎo qǔ gōng shāng。
cūi gēng tí hòu xīn yāng lv̀,
duàn mó míng shí huā mài huáng。
tóng shù zháo huā chá hù fù,
méi lín wú shí shú tián huāng。
kuáng fū běn shì nóng jiā zǐ,
pāo què yī lí yóu sì fāng 。