久客还乡

(宋代)戴复古

短檐纱帽旧麻衣,铁杖扶衰步履迟。
老去分为无用物,客游谁道有归时。
丰年村落家家酒,秋日楼台处处诗。
生长此方真乐土,江淮百姓政流离。

《久客还乡》拼音标注

jǐu kè huán xiāng
duǎn yán shā mào jìu má yī,
tiě zhàng fú shuāi bù lv̌ chí。
lǎo qù fēn wèi wú yòng wù,
kè yóu shúi dào yǒu gūi shí。
fēng nián cūn luò jiā jiā jǐu,
qīu rì lóu tái chù chù shī。
shēng cháng cǐ fāng zhēn lè tǔ,
jiāng huái bǎi xìng zhèng líu lí 。