衡山何道士有诗声杨伯子监丞盛称之以杨所取

(宋代)戴复古

道人幽吟岩壑底,伴晓猿啼秋鹤唳。
自陶情性乐天真,一心不作求名计。
一朝邂逅杨东山,诗声扬扬满世间。
东山才与诚斋敌,手腕中有万斛力。
为君翻九渊,探君骊龙珠。
为君擘沧海,钩上珊瑚枝。
丰城地下掘起龙泉太阿双宝剑,南山雾里窥见隐豹文章皮。
是宝欲藏藏不得,总被东山手拈出。
道人从此诗价高,石廪祝融争崒嵂。
君不见弥明石鼎联句诗,千载托名韩退之。

《衡山何道士有诗声杨伯子监丞盛称之以杨所取》拼音标注

héng shān hé dào shì yǒu shī shēng yáng bó zǐ jiān chéng shèng chēng zhī yǐ yáng suǒ qǔ
dào rén yōu yín yán hè dǐ,
bàn xiǎo yuán tí qīu hè lì。
zì táo qíng xìng lè tiān zhēn,
yī xīn bù zuò qíu míng jì。
yī zhāo xiè hòu yáng dōng shān,
shī shēng yáng yáng mǎn shì jiān。
dōng shān cái yǔ chéng zhāi dí,
shǒu wàn zhōng yǒu wàn hú lì。
wèi jūn fān jǐu yuān,
tàn jūn lí lóng zhū。
wèi jūn bò cāng hǎi,
gōu shàng shān hú zhī。
fēng chéng dì xià jué qǐ lóng quán tài ā shuāng bǎo jiàn,
nán shān wù lǐ kūi jiàn yǐn bào wén zhāng pí。
shì bǎo yù cáng cáng bù dé,
zǒng bèi dōng shān shǒu nián chū。
dào rén cóng cǐ shī jià gāo,
shí lǐn zhù róng zhēng zú lv̀。
jūn bù jiàn mí míng shí dǐng lián jù shī,
qiān zài tuō míng hán tùi zhī 。