题佟钟山先生画松
(清代)戴亨
吾闻黄山之松天下奇,奇物自荷神扶持。夭矫轮囷岂臃肿,梁栋不用谁残摧。
深山邃谷自千古,唯与猿猴鹤鹿相攀跻。画师如林苦未见,濡毫惨淡空迟疑。
佟翁健笔古莫比,泼墨淋漓为我拟。梦中开口群龙趋,幻作精灵出肘底。
阴森鳞鬣蟠樛枝,半似飞腾半枯死。松根抱石石倔强,石势欺松松谲诡。
松石相争不相让,雄挐怒攫来撑牴。离奇迥出永嘉僧,健挺空传毕庶子。
茆堂展挂心神开,苍涛声逐清飙来。惝恍如申夜义臂,杈枒空际排云雷。
又疑老怪潜身骸,遂令晴昼生阴霾。昨日庭前风雨作,苍茫满壁流烟雾。
呼童收捲复缄藏,恐化神龙向空去。
《题佟钟山先生画松》拼音标注
tí tóng zhōng shān xiān shēng huà sōng
wú wén huáng shān zhī sōng tiān xià qí,
qí wù zì hé shén fú chí。
yāo jiǎo lún qūn qǐ yǒng zhǒng,
liáng dòng bù yòng shúi cán cūi。
shēn shān sùi gǔ zì qiān gǔ,
wéi yǔ yuán hóu hè lù xiāng pān jī。
huà shī rú lín kǔ wèi jiàn,
rú háo cǎn dàn kōng chí yí。
tóng wēng jiàn bǐ gǔ mò bǐ,
pō mò lín lí wèi wǒ nǐ。
mèng zhōng kāi kǒu qún lóng qū,
huàn zuò jīng líng chū zhǒu dǐ。
yīn sēn lín liè pán jīu zhī,
bàn sì fēi téng bàn kū sǐ。
sōng gēn bào shí shí jué qiáng,
shí shì qī sōng sōng jué gǔi。
sōng shí xiāng zhēng bù xiāng ràng,
xióng rú nù jué lái chēng dǐ。
lí qí jiǒng chū yǒng jiā sēng,
jiàn tǐng kōng chuán bì shù zǐ。
mǎo táng zhǎn guà xīn shén kāi,
cāng tāo shēng zhú qīng biāo lái。
chǎng huǎng rú shēn yè yì bì,
chā yá kōng jì pái yún léi。
yòu yí lǎo guài qián shēn hái,
sùi lìng qíng zhòu shēng yīn mái。
zuó rì tíng qián fēng yǔ zuò,
cāng máng mǎn bì líu yān wù。
hū tóng shōu juǎn fù jiān cáng,
kǒng huà shén lóng xiàng kōng qù。