后园老格为园丁斧而薪之有所存者直干危梢耳

(宋代)戴栩

尔梅生不辰,失身蔬茹圃。
虽沾灌溉力,却受秽浊侮。
未能同臭味,只得共甘苦。
青随菜甲肥,翠引蒿芽吐。
与时自高下,何意较尔汝。
畦丁厌长成,恐碍寸金土。
清阴仰密叶,日日逢而怒。
疏柯并柔枝,旦旦伐而斧。
如此冰玉姿,若为荆棘伍。
孤标余寸息,老命悬一缕。
四围苍藓黏,半心蚀虫蛊。
禁持几霜雪,剥落久风雨。
潜阳动地脉,生意顿鼓舞。
涂抹三四花,岂自矜媚妩。
香清不如少,骨劲不嫌古。
试问白玉堂,何如破茅宇。
毕竟天地间,贵贱各有主。
苟非吾所安,虽荣亦何取。
说与此花知,善自且撑拄。
须有岁寒人,徙根松竹坞。
知汝非错薪,肯容刈其楚。
巡檐一笑春,能忘在莒不。

《后园老格为园丁斧而薪之有所存者直干危梢耳》拼音标注

hòu yuán lǎo gé wèi yuán dīng fǔ ér xīn zhī yǒu suǒ cún zhě zhí gān wēi shāo ěr
ěr méi shēng bù chén,
shī shēn shū rú pǔ。
sūi zhān guàn gài lì,
què shòu hùi zhuó wǔ。
wèi néng tóng chòu wèi,
zhǐ dé gòng gān kǔ。
qīng súi cài jiǎ féi,
cùi yǐn hāo yá tǔ。
yǔ shí zì gāo xià,
hé yì jiào ěr rǔ。
qí dīng yàn cháng chéng,
kǒng ài cùn jīn tǔ。
qīng yīn yǎng mì yè,
rì rì féng ér nù。
shū kē bìng róu zhī,
dàn dàn fá ér fǔ。
rú cǐ bīng yù zī,
ruò wèi jīng jí wǔ。
gū biāo yú cùn xī,
lǎo mìng xuán yī lv̌。
sì wéi cāng xiǎn nián,
bàn xīn shí chóng gǔ。
jìn chí jī shuāng xuě,
bō luò jǐu fēng yǔ。
qián yáng dòng dì mài,
shēng yì dùn gǔ wǔ。
tú mǒ sān sì huā,
qǐ zì jīn mèi wǔ。
xiāng qīng bù rú shǎo,
gǔ jìng bù xián gǔ。
shì wèn bái yù táng,
hé rú pò máo yǔ。
bì jìng tiān dì jiān,
gùi jiàn gè yǒu zhǔ。
gǒu fēi wú suǒ ān,
sūi róng yì hé qǔ。
shuō yǔ cǐ huā zhī,
shàn zì qiě chēng zhǔ。
xū yǒu sùi hán rén,
xǐ gēn sōng zhú wù。
zhī rǔ fēi cuò xīn,
kěn róng yì qí chǔ。
xún yán yī xiào chūn,
néng wàng zài jǔ bù 。