馄饨
(宋代)释道济
包罗万象,性气粗豪。
清净为根,礼恭叉手。
通身上缝隙无余,鑊汤里倒番觔斗。
把得定横吞竖吞,把不定东走西走。
宜是山僧嚼破时,泥牛洪地频哮吼。
清净为根,礼恭叉手。
通身上缝隙无余,鑊汤里倒番觔斗。
把得定横吞竖吞,把不定东走西走。
宜是山僧嚼破时,泥牛洪地频哮吼。
《馄饨》拼音标注
hún tún
bāo luō wàn xiàng,
xìng qì cū háo。
qīng jìng wèi gēn,
lǐ gōng chā shǒu。
tōng shēn shàng féng xì wú yú,
huò tāng lǐ dǎo fān jīn dǒu。
bǎ dé dìng héng tūn shù tūn,
bǎ bù dìng dōng zǒu xī zǒu。
yí shì shān sēng jiáo pò shí,
ní níu hóng dì pín xiāo hǒu 。