送诚无上人还洞山文禅师席下

(宋代)释道潜

上人妙齿遗樊笼,嗜好岂与稠人同。岩栖水饮有馀裕,期以至道超鸿蒙。

少林人亡仅千载,末路鼓舞谁为雄。江西老褐真望士,蚁趋云合争所从。

羡君伏役事且久,诚专志苦迷春冬。心珠磨错稍精莹,彷佛水月含冲融。

去岁扁舟下吴会,溪山胜践情所钟。芒鞋竹杖霜露入,始知节物徂秋风。

朝来兴尽挽不住,翻然又逐南征鸿。它年相逢定庐岳,与子终老巢云松。

《送诚无上人还洞山文禅师席下》拼音标注

sòng chéng wú shàng rén huán dòng shān wén shàn shī xí xià
shàng rén miào chǐ yí fán lóng,
shì hǎo qǐ yǔ chóu rén tóng。
yán qī shǔi yǐn yǒu yú yù,
qī yǐ zhì dào chāo hóng méng。
shǎo lín rén wáng jǐn qiān zài,
mò lù gǔ wǔ shúi wèi xióng。
jiāng xī lǎo hé zhēn wàng shì,
yǐ qū yún hé zhēng suǒ cóng。
xiàn jūn fú yì shì qiě jǐu,
chéng zhuān zhì kǔ mí chūn dōng。
xīn zhū mó cuò shāo jīng yíng,
páng fó shǔi yuè hán chōng róng。
qù sùi biǎn zhōu xià wú hùi,
xī shān shèng jiàn qíng suǒ zhōng。
máng xié zhú zhàng shuāng lù rù,
shǐ zhī jié wù cú qīu fēng。
zhāo lái xīng jǐn wǎn bù zhù,
fān rán yòu zhú nán zhēng hóng。
tā nián xiāng féng dìng lú yuè,
yǔ zǐ zhōng lǎo cháo yún sōng。