唐昌王悦道桃竹轩

(宋代)释道潜

馀杭门西山迤逦,屹屹千峰插天起。穷幽摘胜过三邑,随处云林皆可喜。

迩来杖策到君家,始觉溪山逢骨髓。争流万壑会目前,竞秀千岩对窗几。

丹枫洗雨秋霁馀,白鸟出没岚光里。主人韵胜无尘埃,翠竹红桃相映栽。

良辰樽俎凭谁共,友月朋云自往来。

《唐昌王悦道桃竹轩》拼音标注

táng chāng wáng yuè dào táo zhú xuān
yú háng mén xī shān yǐ lǐ,
yì yì qiān fēng chā tiān qǐ。
qióng yōu zhāi shèng guò sān yì,
súi chù yún lín jiē kě xǐ。
ěr lái zhàng cè dào jūn jiā,
shǐ jué xī shān féng gǔ sǔi。
zhēng líu wàn hè hùi mù qián,
jìng xìu qiān yán dùi chuāng jī。
dān fēng xǐ yǔ qīu jì yú,
bái niǎo chū méi lán guāng lǐ。
zhǔ rén yùn shèng wú chén āi,
cùi zhú hóng táo xiāng yìng zāi。
liáng chén zūn zǔ píng shúi gòng,
yǒu yuè péng yún zì wǎng lái。