赠圣可證师

(宋代)释道潜

吾道日凋丧,末流殊可嗟。师门互开辟,学者如泥沙。

欲求超然姿,驽厩搜渥洼。子初为儿童,岐嶷众所誇。

长能游学海,宛转穷津涯。谁知蓬蒿底,忽睹挺生麻。

向来挈瓶盂,同我栖烟霞。朝昏事禅悦,神观静不哗。

子今未三十,涵养滋根芽。行看觉苑中,绰现优昙花。

《赠圣可證师》拼音标注

zèng shèng kě zhèng shī
wú dào rì diāo sāng,
mò líu shū kě jiē。
shī mén hù kāi pì,
xué zhě rú ní shā。
yù qíu chāo rán zī,
nú jìu sōu wò wā。
zǐ chū wèi ér tóng,
qí yí zhòng suǒ kuā。
cháng néng yóu xué hǎi,
wǎn zhuǎn qióng jīn yá。
shúi zhī péng hāo dǐ,
hū dǔ tǐng shēng má。
xiàng lái qiè píng yú,
tóng wǒ qī yān xiá。
zhāo hūn shì shàn yuè,
shén guān jìng bù huā。
zǐ jīn wèi sān shí,
hán yǎng zī gēn yá。
xíng kàn jué yuàn zhōng,
chuò xiàn yōu tán huā。