登岳顶呈试可邦直

(宋代)释道潜

伟哉中国擅五岳,巍巍崧高据其尊。四时百辟尽朝会,云幢烟盖来追奔。

自馀众阜何足数,扰扰罗列真儿孙。秋霖乍开原野净,隆曦破海浮朝暾。

渊明旷达不阜阜,胜日结客游山樊。山腰下马蹑风磴,杖屦诘曲跻巑岏。

窗经玉女猿鸟寂,石漱飞浏鸣潺湲。长松吟风和哀响,肌肤凛栗凄神魂。

行穷绝顶已晡侧,云烟为我开馀昏。昂头去天惊尺五,星斗历历俯可扪。

超然拟与人世绝,彷佛有路通昆崙。洛阳奇峰三十六,领略并入一眼吞。

平生方寸喜壮观,兹游气豁殊轩轩。二豪词笔有馀地,请赋杰句留山巅。

风流便可付千载,欧梅尹谢相与传。

《登岳顶呈试可邦直》拼音标注

dēng yuè dǐng chéng shì kě bāng zhí
wěi zāi zhōng guó shàn wǔ yuè,
wēi wēi sōng gāo jù qí zūn。
sì shí bǎi pì jǐn zhāo hùi,
yún chuáng yān gài lái zhūi bēn。
zì yú zhòng fù hé zú shù,
rǎo rǎo luō liè zhēn ér sūn。
qīu lín zhà kāi yuán yě jìng,
lóng xī pò hǎi fú zhāo tūn。
yuān míng kuàng dá bù fù fù,
shèng rì jié kè yóu shān fán。
shān yāo xià mǎ niè fēng dèng,
zhàng jù jié qū jī cuán yuán。
chuāng jīng yù nv̌ yuán niǎo jì,
shí shù fēi líu míng chán yuán。
cháng sōng yín fēng hé āi xiǎng,
jī fū lǐn lì qī shén hún。
xíng qióng jué dǐng yǐ bū cè,
yún yān wèi wǒ kāi yú hūn。
áng tóu qù tiān liáng chǐ wǔ,
xīng dǒu lì lì fǔ kě mén。
chāo rán nǐ yǔ rén shì jué,
páng fó yǒu lù tōng kūn lún。
luò yáng qí fēng sān shí lìu,
lǐng lvè bìng rù yī yǎn tūn。
píng shēng fāng cùn xǐ zhuàng guān,
zī yóu qì huō shū xuān xuān。
èr háo cí bǐ yǒu yú dì,
qǐng fù jié jù líu shān diān。
fēng líu biàn kě fù qiān zài,
ōu méi yǐn xiè xiāng yǔ chuán。