杨康功待制所藏醉道士石
(宋代)释道潜
天官夜燕琼楼春,一官大醉颓穹旻。飞光贯地若素练,百里鸡犬声纷纷。
吹风洗雨岁月古,化此顽石良悲辛。楚山之老颇知异,濯以涧底清漪沦。
霓裳彷佛认羽客,楮冠数寸横秋云。空斋昼闲戏一击,琅然哀韵还清真。
我闻天官天所陈,虽复暂屈终当申。烈风迅雷一朝作,却上苍苍朝紫宸。
《杨康功待制所藏醉道士石》拼音标注
yáng kāng gōng dài zhì suǒ cáng zùi dào shì shí
tiān guān yè yàn qióng lóu chūn,
yī guān dà zùi túi qióng mín。
fēi guāng guàn dì ruò sù liàn,
bǎi lǐ jī quǎn shēng fēn fēn。
chūi fēng xǐ yǔ sùi yuè gǔ,
huà cǐ wán shí liáng bēi xīn。
chǔ shān zhī lǎo pǒ zhī yì,
zhuó yǐ jiàn dǐ qīng yī lún。
ní cháng páng fó rèn yǔ kè,
chǔ guān shù cùn héng qīu yún。
kōng zhāi zhòu xián xì yī jí,
láng rán āi yùn huán qīng zhēn。
wǒ wén tiān guān tiān suǒ chén,
sūi fù zàn qū zhōng dāng shēn。
liè fēng xùn léi yī zhāo zuò,
què shàng cāng cāng zhāo zǐ chén。