俞公达待制挽辞 其二
(宋代)释道潜
东吴佳气久氤氲,果见雄才出海滨。屡试干将羌破胆,忽摧梁木士沾巾。
人间梦断黄粱熟,天上楼成白玉新。零落山丘今古事,情钟我辈谩伤神。
《俞公达待制挽辞 其二》拼音标注
yú gōng dá dài zhì wǎn cí qí èr
dōng wú jiā qì jǐu yīn yūn,
guǒ jiàn xióng cái chū hǎi bīn。
lv̌ shì gān jiāng qiāng pò dǎn,
hū cūi liáng mù shì zhān jīn。
rén jiān mèng duàn huáng liáng shú,
tiān shàng lóu chéng bái yù xīn。
líng luò shān qīu jīn gǔ shì,
qíng zhōng wǒ bèi mán shāng shén。