挽李教授孟昭
(宋代)邓林
北风鸣空枝,九秋聿云暮。鸿雁呼其群,蟋蟀入我户。
感时念良友,邂逅惊相遇。容颜欲衰朽,情怀喜如故。
彝言慰契阔,亹亹露情素。垆头酒屡赊,霜后菊犹吐。
欢乐曾未涯,飘零等朝露。旅魂招不来,归衬即长路。
长路浩漫漫,家山杳何处。执绋一长号,老泪倾如澍。
伊昔少壮年,读书有名誉。丘园起遗逸,云汉进高步。
出入金马门,校雠玉堂署。富贵本无心,功名何由累。
功成荷一毡,振铎东西去。归来拟身乞,再适烟萝趣。
彼苍不憖遗,膏肓潜二竖。人生天地间,百岁犹旅寓。
死也反其真,浮名非所慕。不见古今人,累累北邙墓。
谁能持此身,永同金石固。
《挽李教授孟昭》拼音标注
wǎn lǐ jiào shòu mèng zhāo
běi fēng míng kōng zhī,
jǐu qīu yù yún mù。
hóng yàn hū qí qún,
xī shuài rù wǒ hù。
gǎn shí niàn liáng yǒu,
xiè hòu liáng xiāng yù。
róng yán yù shuāi xǐu,
qíng huái xǐ rú gù。
yí yán wèi qì kuò,
wěi wěi lù qíng sù。
lú tóu jǐu lv̌ shē,
shuāng hòu jú yóu tǔ。
huān lè céng wèi yá,
piāo líng děng zhāo lù。
lv̌ hún zhāo bù lái,
gūi chèn jí cháng lù。
cháng lù hào màn màn,
jiā shān yǎo hé chù。
zhí fú yī cháng hào,
lǎo lèi qīng rú shù。
yī xī shǎo zhuàng nián,
dú shū yǒu míng yù。
qīu yuán qǐ yí yì,
yún hàn jìn gāo bù。
chū rù jīn mǎ mén,
xiào chóu yù táng shǔ。
fù gùi běn wú xīn,
gōng míng hé yóu lèi。
gōng chéng hé yī zhān,
zhèn duó dōng xī qù。
gūi lái nǐ shēn qǐ,
zài shì yān luó qù。
bǐ cāng bù yìn yí,
gāo huāng qián èr shù。
rén shēng tiān dì jiān,
bǎi sùi yóu lv̌ yù。
sǐ yě fǎn qí zhēn,
fú míng fēi suǒ mù。
bù jiàn gǔ jīn rén,
lèi lèi běi máng mù。
shúi néng chí cǐ shēn,
yǒng tóng jīn shí gù。
- 上一篇:琴趣为钱唐教谕方钦赋
- 下一篇:游悬空寺