画壁

(宋代)邓深

松柏双双夹竹青,来游仙客称闲情。
一时幻出谁能尔,四者依然太瘦生。
郁郁相交堪掬翠,昂昂自得若闻声。
如何艳冶容繁杏,殆恐人嫌境过清。

《画壁》拼音标注

huà bì
sōng bǎi shuāng shuāng jiā zhú qīng,
lái yóu xiān kè chēng xián qíng。
yī shí huàn chū shúi néng ěr,
sì zhě yī rán tài shòu shēng。
yù yù xiāng jiāo kān jú cùi,
áng áng zì dé ruò wén shēng。
rú hé yàn yě róng fán xìng,
dài kǒng rén xián jìng guò qīng 。