读渊明诗

(元代)邓雅

古诗出性情,气运关盛衰。圣人既删述,可以弦歌之。

后来移习俗,绮丽誇当时。渊明本清真,冲澹乃其宜。

我性颇淳朴,平生爱其诗。驽骀事鞭策,安得同驱驰。

《读渊明诗》拼音标注

dú yuān míng shī
gǔ shī chū xìng qíng,
qì yùn guān shèng shuāi。
shèng rén jì shān shù,
kě yǐ xián gē zhī。
hòu lái yí xí sú,
qǐ lì kuā dāng shí。
yuān míng běn qīng zhēn,
chōng dàn nǎi qí yí。
wǒ xìng pǒ chún pò,
píng shēng ài qí shī。
nú tái shì biān cè,
ān dé tóng qū chí。