哭旅儿 其二

(宋代)安道

汝生岁甲戌,我时方归宁。咳名襁褓中,唤汝曰寄生。

外祖颇爱汝,谓儿乃宁馨。十年一弹指,幸汝渐长成。

可怜妆外家,门户日替零。今惟汝舅在,身世同浮萍。

自恨年太奇,殷殷望诸甥。谓汝颇挺立,期汝能成名。

胡汝不克副,奄忽归九京。昨来强慰我,未语先吞声。

吞声更无语,使我难为情。自我归汝家,汝父贫苦累。

对泣牛衣中,宁敢怨憔悴。生汝八弟兄,心力亦几殆。

所觊俱有成,婚嫁事完备。迨我谢世时,送我入幽隧。

了我一生事,辛苦聊自慰。此愿岂云奢,而竟未能遂。

自从阿加殇,倏忽廿四载。今汝又继之,天乎我何罪。

汝爷素旷达,痛极转无泪。况我多病躯,剜此肉一块。

吾衰岂久存,九原汝其待。

《哭旅儿 其二》拼音标注

kū lv̌ ér qí èr
rǔ shēng sùi jiǎ xū,
wǒ shí fāng gūi níng。
ké míng jiǎng bǎo zhōng,
huàn rǔ yuē jì shēng。
wài zǔ pǒ ài rǔ,
wèi ér nǎi níng xīn。
shí nián yī dàn zhǐ,
xìng rǔ jiàn cháng chéng。
kě lián zhuāng wài jiā,
mén hù rì tì líng。
jīn wéi rǔ jìu zài,
shēn shì tóng fú píng。
zì hèn nián tài qí,
yīn yīn wàng zhū shēng。
wèi rǔ pǒ tǐng lì,
qī rǔ néng chéng míng。
hú rǔ bù kè fù,
yǎn hū gūi jǐu jīng。
zuó lái qiáng wèi wǒ,
wèi yǔ xiān tūn shēng。
tūn shēng gèng wú yǔ,
shǐ wǒ nán wèi qíng。
zì wǒ gūi rǔ jiā,
rǔ fù pín kǔ lèi。
dùi qì níu yī zhōng,
níng gǎn yuàn qiáo cùi。
shēng rǔ bā dì xiōng,
xīn lì yì jī dài。
suǒ jì jù yǒu chéng,
hūn jià shì wán bèi。
dài wǒ xiè shì shí,
sòng wǒ rù yōu sùi。
le wǒ yī shēng shì,
xīn kǔ liáo zì wèi。
cǐ yuàn qǐ yún shē,
ér jìng wèi néng sùi。
zì cóng ā jiā shāng,
shū hū niàn sì zài。
jīn rǔ yòu jì zhī,
tiān hū wǒ hé zùi。
rǔ yé sù kuàng dá,
tòng jí zhuǎn wú lèi。
kuàng wǒ duō bìng qū,
wān cǐ ròu yī kuài。
wú shuāi qǐ jǐu cún,
jǐu yuán rǔ qí dài。