西子妆 白莲

(宋代)安道

碾雪搏魂,搓霜靧面,秋水亭亭玉立。笑它桃李斗春风,染妖红、竞夸颜色。

琼枝艳绝。算只有、湘娥堪匹。最销魂,是绿房迎晓,素波澄夕。

珊珊骨。不染污泥,爱洁真成癖。满身清露立银塘,證前身、一丸凉月。

裁冰濯雪。待洗尽、人间炎热。者心情,除却白鸥谁识。

《西子妆 白莲》拼音标注

xī zǐ zhuāng bái lián
niǎn xuě bó hún,
cuō shuāng hùi miàn,
qīu shǔi tíng tíng yù lì。
xiào tā táo lǐ dǒu chūn fēng,
rǎn yāo hóng 、 jìng kuā yán sè。
qióng zhī yàn jué。
suàn zhǐ yǒu 、 xiāng é kān pǐ。
zùi xiāo hún,
shì lv̀ fáng yíng xiǎo,
sù bō chéng xī。
shān shān gǔ。
bù rǎn wū ní,
ài jié zhēn chéng pǐ。
mǎn shēn qīng lù lì yín táng,
zhèng qián shēn 、 yī wán liáng yuè。
cái bīng zhuó xuě。
dài xǐ jǐn 、 rén jiān yán rè。
zhě xīn qíng,
chú què bái ōu shúi shì。