夜坐假寐得末一韵因足成之

(宋代)安道

俯仰乾坤感古今,倦时假寐醒沈吟。无情暮杵催愁起,有味寒镫耐夜深。

自分性迂甘忤俗,转欣才拙少知音。痴魂愿化天边月,照彻人间静女心。

《夜坐假寐得末一韵因足成之》拼音标注

yè zuò jiǎ mèi dé mò yī yùn yīn zú chéng zhī
fǔ yǎng gān kūn gǎn gǔ jīn,
juàn shí jiǎ mèi xǐng shěn yín。
wú qíng mù chǔ cūi chóu qǐ,
yǒu wèi hán dēng nài yè shēn。
zì fēn xìng yū gān wǔ sú,
zhuǎn xīn cái zhuó shǎo zhī yīn。
chī hún yuàn huà tiān biān yuè,
zhào chè rén jiān jìng nv̌ xīn。