和吴允兆秋草诗十二首 其七
(明代)邓云霄
秋老空嗟百卉腓,愁心此夕转依依。征夫泪落明妃冢,少妇苔侵长信扉。
天外关山何处尽?阶前綦履向来稀。红颜渐与群芳歇,来岁王孙归未归。
《和吴允兆秋草诗十二首 其七》拼音标注
hé wú yǔn zhào qīu cǎo shī shí èr shǒu qí qī
qīu lǎo kōng jiē bǎi hùi féi,
chóu xīn cǐ xī zhuǎn yī yī。
zhēng fū lèi luò míng fēi zhǒng,
shǎo fù tái qīn cháng xìn fēi。
tiān wài guān shān hé chù jǐn ?
jiē qián qí lv̌ xiàng lái xī。
hóng yán jiàn yǔ qún fāng xiē,
lái sùi wáng sūn gūi wèi gūi。
- 上一篇:和吴允兆秋草诗十二首 其八
- 下一篇:和吴允兆秋草诗十二首 其六