秋声弹剑歌

(明代)邓云霄

美人拾得破愁物,中山一饮醉千日。丈夫气逐秋风高,何事摧残肮脏骨。

搔头不寐揽吾裳,巡檐中夜星琅琅。斗边紫气摇古狱,腰间老剑啼干将。

此剑手之二十年,千金燕赵未许前。吹毛雨落惜开匣,铅刀世上何纷然。

长啸倚天聊自宝,破山精力岂草草。剑兮持汝斩楼兰,漠南庭空刁斗闲。

燕然野碑久剥落,阴山妖血愁斑烂。剑兮持斩佞臣头,摇天封豕正炰炰。

一夫九首拔大木,当筵未许说庄周。剑兮持汝向侠客,易水萧萧虹已白。

秋风客散信陵门,夜雨人耕孟尝宅。徘徊弹剑且高歌,延津龙吼扬雄波。

鬼母秋郊何处哭,猿公竿杪时相过。起舞拔击盘莲花,星辰夜落乱如麻。

风胡薛烛皆肉眼,倾秦指晋君休誇。古来神物待知己,吾欲赠之有张华

《秋声弹剑歌》拼音标注

qīu shēng dàn jiàn gē
měi rén shí dé pò chóu wù,
zhōng shān yī yǐn zùi qiān rì。
zhàng fū qì zhú qīu fēng gāo,
hé shì cūi cán háng zāng gǔ。
sāo tóu bù mèi lǎn wú cháng,
xún yán zhōng yè xīng láng láng。
dǒu biān zǐ qì yáo gǔ yù,
yāo jiān lǎo jiàn tí gān jiāng。
cǐ jiàn shǒu zhī èr shí nián,
qiān jīn yàn zhào wèi xǔ qián。
chūi máo yǔ luò xī kāi xiá,
qiān dāo shì shàng hé fēn rán。
cháng xiào yǐ tiān liáo zì bǎo,
pò shān jīng lì qǐ cǎo cǎo。
jiàn xī chí rǔ zhǎn lóu lán,
mò nán tíng kōng diāo dǒu xián。
yàn rán yě bēi jǐu bō luò,
yīn shān yāo xiě chóu bān làn。
jiàn xī chí zhǎn nìng chén tóu,
yáo tiān fēng shǐ zhèng páo páo。
yī fū jǐu shǒu bá dà mù,
dāng yán wèi xǔ shuō zhuāng zhōu。
jiàn xī chí rǔ xiàng xiá kè,
yì shǔi xiāo xiāo hóng yǐ bái。
qīu fēng kè sàn xìn líng mén,
yè yǔ rén gēng mèng cháng zhái。
pái huái dàn jiàn qiě gāo gē,
yán jīn lóng hǒu yáng xióng bō。
gǔi mǔ qīu jiāo hé chù kū,
yuán gōng gān miǎo shí xiāng guò。
qǐ wǔ bá jí pán lián huā,
xīng chén yè luò luàn rú má。
fēng hú xuē zhú jiē ròu yǎn,
qīng qín zhǐ jìn jūn xīu kuā。
gǔ lái shén wù dài zhī jǐ,
wú yù zèng zhī yǒu zhāng huá。